Hành trình 7 năm tự cứu sống mình
(Từ 16 cuốn sổ nhật kí đến Journal Therapy Coach)
Tại sao mình lại viết nhật kí nhiều như vậy?
Nếu nói ra thì nặng lòng người nghe
Nếu không viết ra thì nặng lòng mình.
Hay nói cách khác thì,
Tôi một mình trong cảm xúc của chính mình
Tôi không hiểu chính mình nên tôi viết
Và vì không hiểu chính mình nên tôi không thể yêu cầu người khác phải hiểu mình.
Nhưng nếu tôi không viết thì hôm nay tôi không phải là tôi bây giờ.
Khi tôi viết
Tôi không để ý đến chính tả, câu từ,
Không nhìn lại dòng trước
không tự phán xét, đánh giá mình viết tốt hay dở
Không viết để cho người khác đọc
Không viết để mình trở thành nhà văn
Mà tôi viết
là để giao tiếp với chính mình
Viết nhật kí
không nhất thiết phải đầy chữ
Không nhất thiết phải viết hằng ngày
Không nhất thiết phải kể nể dãi bày cảm xúc
Nó có thể là
- vài dòng to-do notes
(nó đã thực sự giúp mình kiểm soát được flow công việc và giảm quá tải trong suy nghĩ)
- phác thảo ý tưởng bằng sơ đồ, kí hiệu, hình vẽ nguệch ngoạc
(nó đã giúp mình giảm lo âu trước các sự kiện quan trọng và thêm cảm giác thành tựu khi hoàn thành đc 1 nhiệm vụ nhỏ trong cả quá trình)
- ghi chép những gì trải nghiệm mới gần đây
(giúp mình có nhiều idea và góc nhìn mới, cũng giúp mình tự tin chia sẻ lấy dẫn chứng khi nói chuyện với người khác)
- viết thư nhưng không gửi, viết thư cho tương lai, viết thư cho quá khứ
(giúp mình hình dung rõ về bản thân và người xung quanh)
- viết những điều biết ơn
(giúp mình hocmon hạnh phúc và thu hút nhiều tích cực hơn)
- viết những điều làm mình đau buồn
(giúp mình kiềm chế nóng giận nhất thời - mình đã cứu vãn cuộc hôn nhân của mình từ trạng thái định viết đơn ly hôn chuyển sang trạng thái viết liền một lúc 24 trang giấy nói ra cảm xúc trong 20 phút của mình và đưa ck mình đọc)
- viết những thứ mình đã vượt qua và những bài học đắt giá
(giúp mình nhận thức sâu sắc hơn và khi thực sự hiểu rõ thì tức là mình đã tốt nghiệp kĩ năng vượt qua nghịch cảnh đó và mình sẽ không gặp hoàn cảnh tương tự nữa)
- viết kế hoạch
(giúp mình bước đầu hình thành thói quen không trì hoãn và kích hoạt cảm xúc bồn chồn kích thích tích cực để hoàn thành mục tiêu)
- còn nhiều thứ linh tinh khác nữa, thậm chí mình còn viết cái menu của quán ăn ngày xưa sinh viên đi làm thêm để về học thêm về logic trình bày menu cơ mà :))).
Những thứ mình viết không trực tiếp giúp mình đạt được nhữnh thứ mình muốn, nhưng nó giúp mình biết mình muốn gì, cần gì và đi đến đâu. Và 1 điều quan trọng là cứu sống mình những lúc mình không muốn tiếp tục cuộc sống nữa.
Và khi mình thấy khoá học Journal Therapy Coach này mình đã đăng kí học luôn
Coi như đánh dấu một hành trình dài mình đã thực hành nhiều năm trước khi học một cách bài bản về nó
Mình hy vọng tương lai mình có thể giúp đỡ được những người cần đến nó như một phương pháp thực hành tự ‘chữa lành’
Thật ta từ ‘chữa lành’ là chưa đủ
Nên gọi là hành trình tự tìm về bên trong bản thân, tìm cái cần sửa, tìm cái có thể phát huy và tìm cái có thể cho đi
Nếu bạn muốn bắt đầu hành trình đó
Đừng ngại mời mình một buổi đi cafe để chúng mình cùng bắt đầu từ những thứ nguyên sơ nhất
Đừng quên mang theo sổ và bút để tự bạn có thể làm điều kì tích với bạn nhé!
Selehelen